nửa hoan nửa ái

Ái Ni, Hoàng Thục Linh, Phương Anh, Hồ Hoàng Yến, Diễm Liên - MMG Collection 2020 - Mưa Nửa Đêm Đăng Ký Kênh Cánh Hoa Yêu (Hoàng Tr Quảng Ninh phát huy tốt hơn nữa vai trò tiên phong… Mỗi ngày một tin tốt, một câu chuyện đẹp; Trao trâu giống giúp các hộ thanh niên người Dao… Nhân rộng tấm gương "người tốt, việc tốt" trong thế hệ trẻ "Những điều mà tôi đã trải qua cùng tổ chức Đoàn… Chùa bao gồm:10 km2 hồ nước, 30 km2 núi đá rừng tự nhiên và 10 km2 các thung lũng. Đây là vùng núi đá vôi ngập nước với vẻ đẹp hoang sơ, ba mặt được bao bọc bởi dãy núi Thất Tinh, dưới lòng hồ là 6 quả núi nhô lên in bóng xuống nước. Chính vì vậy, nơi đây được đánh giá là vùng đất địa linh bởi thế lưng tựa vào núi, mặt nhìn ra hồ. Listen to music by Hoàng Ái My on Apple Music. Find top songs and albums by Hoàng Ái My including Phố Đêm, Mưa Nửa Đêm and more. Hoàng hậu che nửa khuôn mặt mỗi lần ân ái và cái kết bi thảm 04/11/21 07:27 GMT+7 1 liên quan Gốc Khi bị chồng ghẻ lạnh, hoàng hậu này đã tìm cách tư thông với loạt trai trẻ đẹp và dần dần mọi chuyện bị bại lộ dẫn đến bi kịch. Từ Chiêu Bội xuất thân trong một gia đình trâm anh thế phiệt. jelaskan pengertian sst dan sebutkan 5 contoh sst. Viêm Lương rời khỏi văn phòng với hình ảnh tóc tai lòa xòa và gương mặt son phấn lem nhem. Trên đường đi ra thang máy, cô thu hút sự chú ý của không ít người. Thế nhưng Viêm Lương bề ngoài tỏ ra điềm nhiên như không, trong lòng nguyền rủa Tưởng Úc Nam là đồ biến máy chạy thẳng xuống tầng một, hai người đi qua đại sảnh, lên xe ô tô đậu sẵn ở cửa ra xế lập tức nổ Lương phát hiện, trong xe ngoài tài xế còn một người đàn ông khác. Đối phương nhanh chóng nhận ra cô "Viêm tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau rồi."Viêm Lương không trả lời, đối phương nhanh mồm nhanh miệng tự giới thiệu "Viêm tiểu thư chắc không nhớ, tôi từng thay tổng giám đốc Tưởng trả lại kính mắt cho cô. Tôi họ Lý."Viêm Lương khách sáo trò chuyện với thư ký số một của CEO mới đương nhiệm vài câu, sau đó cô rút máy di động định gọi điện về nhà. Từ lúc lên xe, Tưởng Úc Nam chăm chú kiểm tra "bài tập" của cô, đến lúc này anh mới đột nhiên mở miệng "Tại sao không có bản phân tích mạng lưới tiêu thụ?"Viêm Lương hơi ngớ người, cô lại bỏ điện thoại vào túi xách, đầu óc tập trung vào công việc "Anh chỉ bảo tôi phân tích các dòng sản phẩm.""Dòng sản phẩm và mạng lưới tiêu thụ từ trước đến nay đều là một thể. Sản phẩm nào tiêu thủ tốt trong mạng lưới nào, sản phẩm nào cần thay đổi đường lối tiêu thụ. Những điều này đều có ảnh hưởng qua lại lẫn nhau."Viêm Lương muốn cãi lại nhưng cô cố nhịn, chỉ nghiến răng nói "Xin lỗi, là sơ suất của tôi."Người đàn ông đáng chết ở hàng ghế sau dường như rất hài lòng với thái độ của cô, anh đặt tập tài liệu lên ghế xe "Khi nào đi công tác về em nhớ bổ sung cho tôi."Mới sáng sớm đã mất hết nhuệ khí, Viêm Lương quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Nếu còn phải tiếp tục đối mặt với người đàn ông này, cô sợ cô sẽ không nhịn được cho anh ta một cú ô tô nhanh chóng dừng lại trước một tòa chung cư cao cấp được xây theo kiểu khách Úc Nam là người xuống xe đầu Lương ngồi ở ghế lái phụ, thấy Tưởng Úc Nam đã xuống xe, cô liền rút di động chuẩn bị gọi điện về cô chưa kịp bấm số, cửa xe bên cạnh ghế ngồi của cô đột ngột mở Lương quay đầu, thấy Tưởng Úc Nam đứng bên cạnh cửa xe, cô mới vỡ lẽ anh đang đợi cô. Viêm Lương vội lên tiếng "Anh cứ vào nhà đi, lát nữa tôi ra sân bay rửa mặt cũng được."Cách nói "không" của Tưởng Úc Nam là trực tiếp kéo cô xuống xe, vừa đơn giản vừa nhanh chóng, không cho cô cơ hội cự máy đi thẳng lên căn hộ riêng của Tưởng Úc vào nhà, Viêm Lương theo bản năng ngó nghiêng quan sát căn hộ. Nhà bếp bố trí theo kiểu mở ở gần đó sạch bóng không một chút dầu mỡ, cả căn hộ không hề có bụi bặm, chứng tỏ nơi này thường xuyên có người quét dọn, hoặc chủ nhân không hay ở Lương đảo mắt một vòng qua đống đồ gia dụng sang trọng nhưng tương đối lạnh lẽo, cô bỗng giật mình "Anh làm gì vậy?"Nghe thanh âm đầy kinh ngạc của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam dừng động đó anh chỉ liếc cô một cái rồi lại tiếp tục kéo cà vạt ném xuống ghế thái độ bình thản của Tưởng Úc Nam, phản ứng của Viêm Lương thành ra hơi trẻ con. Nhưng cô không muốn tiếp tục thưởng thức màn cởi áo của anh. Khi Tưởng Úc Nam cởi cúc áo sơmi, Viêm Lương lập tức rời khỏi phòng khách, đi quanh tìm nhà Úc Nam không hề ngẩng đầu "Vào phòng ngủ, rẽ phải đến góc trong cùng là nhà vệ sinh."Trên bồn rửa mặt có túi đựng bộ đồ vệ sinh cá nhân mới toanh chưa bóc ra, giống trong các khách sạn. Viêm Lương không khỏi cảm thán, quả nhiên căn hộ này không hề có hơi ấm con người. Cô xé túi bọc, lấy bàn chải đánh gương mặt mình trong gương, Viêm Lương đột nhiên thấy nản lòng, dù cô không biết tại sao cô có cảm giác đó. Viêm Lương lắc đầu, vỗ nước lạnh lên mặt, quyết định không nghĩ ngợi vẩn vơ khi ngẩng đầu, qua chiếc gương treo trên bồn rửa mặt, Viêm Lương nhìn thấy Tưởng Úc Nam đang đứng ở cửa nhà tắm. Mặt Viêm Lương đầy nước, tầm nhìn mông lung, nhưng cô vẫn nhận ra một tia khác thường trong khóe mắt của người đàn ông không phải là ánh mắt cám dỗ, mà là ánh mắt đáng Lương tiện tay kéo khăn mặt trên giá, lau sạch nước ở mặt rồi quay người rời khỏi nhà vệ nhà vệ sinh tương đối hẹp, lại có một người đàn ông cao lớn đứng chình ình chắn ngang, Viêm Lương chỉ còn cách lách qua người anh mà vẫn không ra gần kề Tưởng Úc Nam, cô còn ngửi thấy mùi cà phê còn vương trên áo đàn ông đứng im để mặc Viêm Lương loay hoay. Nhìn chán anh mới đi vào nhà tắm, nhường chỗ cho cô, đồng thời mở miệng "Tôi đi tắm đã."Viêm Lương quay lưng bên ngoài cửa, nghe thấy tiếng vòi hoa sen xối xả. Cô nhìn đồng hồ đeo tay, định mở miệng kêu Tưởng Úc Nam đừng lề mề. Nhưng cô chợt nghĩ ra, sếp của cô còn không sợ bị lỡ chuyến bay, cô sốt ruột làm gì? Thế là cô định rời khỏi phòng ngủ."Đóng cửa cho tôi." Tưởng Úc Nam đột nhiên ra Lương đang đứng gần cửa nên cô tiện tay kéo cửa nhà tắm. Ai ngờ cửa vẫn còn chưa đóng hẳn, Tưởng Úc Nam lại tiếp tục ra lệnh "Vào tủ quần áo ở phòng ngủ lấy cho tôi bộ comple."Bàn tay Viêm Lương cứng đờ trên tay nắm cửa, câu thứ ba đồng thời vọng tới "Gọi điện thoại đặt hai suất ăn sáng, bảo bọn họ đóng gói cẩn thận."Viêm Lương tự cho bản thân ba giây để bình cô phát hiện cô không thể nào bình tĩnh khi định thần, Viêm Lương lập tức mở tung cửa nhà tắm, cô bước vào trong, túm chiếc khăn mặt trên cổ Tưởng Úc Nam "Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu."Người đàn ông này dường như không hề biết đến hai từ "tức giận". Đối diện với gương mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của Viêm Lương, anh vẫn nở nụ cười nhàn nhạt quen thuộc "Sư tử nhỏ nổi nóng rồi à?""Tôi đã nhịn anh lâu lắm rồi. Anh tưởng anh là ai hả? Chẳng qua cũng chỉ là người làm thuê cao cấp mà thôi."Khóe mắt Tưởng Úc Nam ngập tràn ý cười "Khi nào em mạnh đến mức có thể đối kháng với tôi, lúc đó em nói những lời này cũng chưa muộn.""Hãy đi nói với ông chủ của anh, tôi không làm công việc này nữa!" Viêm Lương mắng xong liền đi ra đi được hai bước, cô bị Tưởng Úc Nam giơ tay cản trước đến nay Viêm Lương chưa bao giờ là người hiền lành, cô không nói một lời nào, lập tức ngoạm vào vào bắp tay Tưởng Úc Nam. Nghe anh hừ một tiếng lạnh lẽo, toàn thân Viêm Lương rất dễ chịu. Cô nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường rồi nhả miệng khỏi tay anh và đi ra Lương đi đến cửa phòng ngủ, đột nhiên bị một đôi tay ôm chặt eo cô rồi nhấc lên. Viêm Lương hét lên một tiếng, còn chưa kịp phản ứng đã bị ném xuống Lương lập tức đứng dậy, nhưng Tưởng Úc Nam nhanh chóng giữ chặt hai vai cô, ấn cô ngồi xuống "Em dám bỏ đi? Em có tin tôi sẽ bắt trói em ở đây không?"Khi nói câu này, bộ dạng của Tưởng Úc Nam rất hung Lương không ngờ sức lực của anh lại lớn như vậy, cô nhất thời không thể động đậy, nhưng vẫn cắn môi không chịu nhượng bộ "Tôi không phải là osin của anh, không có nghĩa vụ hầu hạ anh."Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, Tưởng Úc Nam đụng phải người mà anh chỉ có thể lắc đầu bất lực."Ngoan ngoãn ngồi ở đây đợi tôi." Tưởng Úc Nam vẫn đặt tay trên vai Viêm Lương. Xác định cô không còn phản kháng, anh mới quay người mở tủ quần áo, rút đồ ra khỏi giá Úc Nam thay quần áo, thắt cà vạt tử tế. Khi quay lại, anh thấy Viêm Lương khoanh hai tay trước ngực, dường như cô vẫn còn tức giận nên quay mặt đi chỗ khác. Anh lập tức tiến lại cảm giác người đàn ông ở ngay bên cạnh, Viêm Lương thuận thế đứng dậy bỏ đi, nhưng không ngờ anh ra tay nhanh nhẹn, khóa chặt thắt lưng Úc Nam giơ cánh tay đến trước mặt Viêm Lương, trên đó xuất hiện vết răng rất rõ."Em là sư tử thật sao?"Tưởng Úc Nam siết chặt eo cô, Viêm Lương thò tay ra sau định gỡ tay anh. Nào ngờ anh dùng sức, ôm cô chặt vào lòng trong giây lát."Tôi là người có thù tất báo. Em nói đi, tôi nên cắn vào chỗ nào bây giờ?" Ánh mắt Tưởng Úc Nam đảo từ trên xuống dưới người Viêm Lương, như thể anh muốn tìm chỗ cắn thật cùng, ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm. Nhưng không đợi Viêm Lương có phản ứng, anh đã nhanh như tia chớp cúi người mặt kề mặt, môi kề cách nhau một xen ti lúc này, bên ngoài phòng ngủ có tiếng tích tắc, đó là tiếng cửa phòng mở khóa thành Úc Nam và Viêm Lương sững đó là tiếng bước chân mỗi lúc một gần và giọng nói đầy sốt ruột của thư ký Lý "Tổng giám đốc, nếu anh còn không xuất phát, chỉ e là chúng ta sẽ bị lỡ chuyến bay mất..." Viêm Lương ra khỏi bồn tắm, quấn khăn rời nhà vệ cô ở trong đó quá lâu, người đàn ông trên giường đã ngủ Lương ngồi xuống bên cạnh giường, không khách sáo giơ tay vỗ lên mặt người đàn ông, nhưng anh ta vẫn không tỉnh đàn ông có thân hình màu đồng rắn chắc, là DJ tại một quán bar, ngón tay anh ta rất đẹp, nụ cười vô cùng cuốn hút. Viêm Lương cho rằng cô có chút cảm tình với anh ta. Nhưng bây giờ ngắm kỹ anh ta trong giấc ngủ say, Viêm Lương chỉ cảm thấy, gương mặt này xa lạ vô lòng cô đột nhiên xuất hiện nỗi sợ hãi mơ là phòng khách sạn vô cùng xa hoa, giường hình bầu dục cỡ lớn, quần áo vất bừa bộn dưới đất. Viêm Lương đứng dậy, tìm quần áo của cô mặc vào người. Sau đó cô lục túi xách lấy ví tiền, rút tập tiền đặt lên tủ đầu hàng trả tiền, sau đêm hôm nay, họ trở thành người xa lúc đi ra cửa phòng khách sạn, Viêm Lương vô tình nhìn thấy bóng dáng cô trong chiếc gương cỡ lớn ở bức tường đối diện, cô bất giác dừng phụ nữ trong gương rất xinh đẹp nhưng không có linh mắt của cô trống rỗng vô cảm.***Viêm Lương về đến nhà là lúc nửa người giúp việc trong nhà phần lớn mới đến làm, Viêm Lương đến nay thậm chí không nhớ hết mặt bọn họ. Đám giúp việc tuy biết nữ chủ nhân có tính cách lạnh lùng, mối quan hệ với ông chủ chẳng khác nào nước lửa, nhưng gặp cô, họ vẫn cung kính cúi chào "Phu nhân."Viêm Lương vừa lái ô tô vào nhà để xe, một người giúp việc xông ra trước đầu xe của cô "Phu nhân, ông chủ đang đợi phu nhân ở phòng khách.""Tôi biết rồi."Miệng nói vậy nhưng trên thực tế, Viêm Lương chẳng hề bận tâm. Cô xuống xe, đi cầu thang ở nhà để xe lên thẳng tầng trên, về phòng ngủ liền đặt mình xuống lúc ngủ lơ mơ, điện thoại di động của Viêm Lương rung lên, cô cầm điện thoại lên xem, là tin nhắn từ một số lạ."Tôi là đàn ông, dù thế nào cũng không thể nhận tiền của đàn bà, hơn nữa chúng ta vẫn chưa làm gì cả."Viêm Lương cố nhớ xem cô đưa số điện thoại cho đối phương từ lúc nào nhưng nghĩ mãi không ra. Đúng lúc này, cô đột nhiên nghe thấy tiếng tay nắm cửa phòng chuyển động. Theo phản xạ có điều kiện, Viêm Lương ném điện thoại lên tủ đầu giường, nhắm nghiền hai mắt.***Tiếng bước chân mỗi lúc một chăn mỏng bị kéo ra, một bên giường hơi lún xuống, Viêm Lương rất phiền não, cô quay người sang một bên giả vờ ngủ đàn ông vừa ngồi xuống giường đưa mắt nhìn chỗ lõm trên đệm, nơi Viêm Lương vừa nằm ngủ. Anh giơ tay chạm vào, vẫn có thể cảm nhận thấy hơi ấm cô để đàn ông ngoảnh đầu về phía chiếc đồng hồ cổ ở góc phòng, bây giờ là hai giờ anh ngày càng không quan tâm đến gia đình, nhưng anh không hề tức giận, ngược lại còn ghé sát, kéo tấm chăn mỏng đắp lên người lúc này, anh nhìn thấy mấy dấu hôn còn rõ nét trên cần cổ trắng ngần của Viêm Lương bị người đàn ông nổi giận kéo tóc giật ngược về đằng đau đến mức giật mình tỉnh giấc, túm chặt tay người đàn ông nhưng bị anh gạt ra. Cả người cô không thể khống chế đổ về đằng sau, đè vào chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường, căn phòng đột nhiên tối ánh sáng mờ mờ, Viêm Lương nhìn thấy người đàn ông giơ tay định tát cô, nhưng bàn tay anh dừng lại trong không trung, phảng phất như anh đã khôi phục lý trí vào giây phút đó. Vài giây sau, người đàn ông nhấc cằm Viêm Lương "Hôm nay em lại chơi bời ở đâu? Cũng không biết rửa sạch sẽ rồi mới về nhà."Động tác của anh khá nhẹ nhàng, ngữ khí kiềm chế. Sự thay đổi thái độ nhanh như tia chớp của anh khiến Viêm Lương ngây người, sau đó cô nở nụ cười thách thức "Tôi rất mệt, mời anh ra ngoài.""Ra ngoài?" Người đàn ông lạnh lùng hừ một tiếng. Trong lúc nhìn cô chằm chằm từ trên cao, bàn tay anh lần đến trước ngực loạt xoạt vang lên, cổ áo của Viêm Lương bị kéo Lương cố hết sức giật tay anh nhưng tốn công vô ích. Người đàn ông dễ dàng túm cô về giường đàn ông làm động tác như sắp bóp cổ cô, khiến cô ngoái đầu sang một bên, để lộ cần cổ trắng nõn. Anh không hề do dự cúi xuống cắn mạnh vào cổ Viêm động hoang dã này đã hoàn toàn phủ lấp những dấu hôn trên Lương giơ tay định đánh người đàn ông, nhưng bị anh giữ chặt, cô chỉ có thể hét lên "Tưởng Úc Nam! Có giỏi anh hãy giết tôi đi!"Tưởng Úc Nam nhả miệng khỏi cổ Viêm Lương, hơi thở nóng hổi của anh phả trên làn da lạnh giá của cô, thanh âm của anh trầm thấp đến mức đáng sợ, nhưng vẫn lộ vẻ tao nhã từ cốt tủy. Anh nói chậm rãi từng từ một "Tôi là công dân tuân thủ pháp luật, làm gì có gan lấy mạng em? Cùng lắm tôi chỉ nộp bằng chứng phạm tội thương mại của Châu Trình cho cảnh sát, rồi tiễn cậu ta vào tù mà thôi."Nghe đến tên Châu Trình, Viêm Lương đờ nói vừa dứt, người đàn ông lập tức kéo váy cô... Anh cứu chị ra khỏi xe nhưng lại để chị hiểu lầm người cứu mình là anh Lộ. Tình yêu của Tưởng Úc Nam sao mà cao thượng đến thế. Yêu không phải là chiếm giữ mà mong muốn và giúp đỡ để người mình yêu luôn được hạnh phúc. Chị anh cũng âm thầm và sâu trước phòng bệnh anh nhiều ngày liền, làm những việc tưởng chùng như cố ý xúc phạm đến lòng tự trọng của anh nhưng trong thâm tâm chỉ muốn chứng minh sự quan trọng của bản thâm mình đối với anh mà thôi. Hai người cứ cố chấp nhưng đến cuối cùng đều nhận ra rằng họ không thể thiếu nhau. Mặc dù còn nhiều uẩn khúc, anh vẫn không biết sự thật về phòng 1619 rồi dằn vặt nhưng mà anh vẫn yêu chị như thế. Chị tận mắt chứng kiến kế hoạch lật đổ nhà họ Từ của anh nhưng vẫn không thể xoá đi tình yêu của chị dành cho đang xem Nửa hoan nửa ái Anh cứu chị ra khỏi xe nhưng lại để chị hiểu lầm người cứu mình là anh Lộ. Tình yêu của Tưởng Úc Nam sao mà cao thượng đến thế. Yêu không phải là chiếm giữ mà mong muốn và giúp đỡ để người mình yêu luôn được hạnh phúc. Chị... yêu anh cũng âm thầm và sâu trước phòng bệnh anh nhiều ngày liền, làm những việc tưởng chùng như cố ý xúc phạm đến lòng tự trọng của anh nhưng trong thâm tâm chỉ muốn chứng minh sự quan trọng của bản thâm mình đối với anh mà thôi. Hai người cứ cố chấp nhưng đến cuối cùng đều nhận ra rằng họ không thể thiếu nhau. Mặc dù còn nhiều uẩn khúc, anh vẫn không biết sự thật về phòng 1619 rồi dằn vặt nhưng mà anh vẫn yêu chị như thế. Chị tận mắt chứng kiến kế hoạch lật đổ nhà họ Từ của anh nhưng vẫn không thể xoá đi tình yêu của chị dành cho thêm Top 10 Cách Pha Kem Lột Trắng Da Tại Nhà Cực Hiệu Quả Và An - Website đọc truyện nhanh nhất, thân thiện nhất, và luôn cập nhật mới nhất. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Hỗ trợ mọi trình duyệt và thiết bị di động. Truyện Nửa Hoan Nửa Ái - Yêu Không Lối Thoát của Lam Bạch Sắc Tác phẩm đầu tiên là Nối Tiếp Sai Lầm. Lam Bạch Sắc viết thể loại đấu đá thương trường rất hay. Thể loại này thường rất nản vì cứ xào đi xào lại mấy màn lừa người, thu mua cổ phần, cổ phiếu rớt rồi lại tăng giá, ... Nhưng đọc truyện của Lam Bạch Sắc lại vô cùng hứng thú!Yêu không phải là chiếm đoạt, không phải bằng mọi cách để có được người đó. Nam chính trong truyện chính là một chàng trai như thế, anh cứu cô ra khỏi xe nhưng lại để cô hiểu lafm người cứu cô là anh Lộ. Chị cũng yêu anh chân thành và sâu sắc như trước phòng bệnh anh nhiều ngày liền, làm những việc tưởng chùng như cố ý xúc phạm đến lòng tự trọng của anh nhưng trong thâm tâm chỉ muốn chứng minh sự quan trọng của bản thâm mình đối với anh mà thôi. Hai người cứ cố chấp nhưng đến cuối cùng đều nhận ra rằng họ không thể thiếu nhau. Mặc dù còn nhiều uẩn khúc, anh vẫn không biết sự thật về phòng 1619 rồi dằn vặt nhưng mà anh vẫn yêu chị như thế. Chị tận mắt chứng kiến kế hoạch lật đổ nhà họ Từ của anh nhưng vẫn không thể xoá đi tình yêu của chị dành cho anh. Mỗi ngày đều là một ngày mới, nhưng trong đầu Viêm Lương chỉ quanh quẩn mấy chuyện phiền não tình hình tiêu thụ của Nhã Nhan, sự cố của Secret, không thể tránh xa Từ Tử Thanh, Tưởng Úc Nam “nóng lạnh” thất thường… Bây giờ cô lại có thêm phiền não mới, đó là mối quan hệ mập mờ với Lộ nay là một ngày cuối tuần thảnh thơi hiếm có, tất nhiên chỉ tính đến trước cuộc điện thoại của mẹ Viêm Viêm Lương tỉnh dậy ở nhà Tưởng Úc Nam, mặt trời đã lên cao. Tuy vận động cả đêm nhưng được dịp được ngủ nướng, cô vươn vai thức giấc, tinh thần sảng khoái, trong lòng cảm thấy một sự thỏa mãn chưa từng bên giường trống không, quần áo tối qua ném đầy dưới đất không còn nữa, chắc có người đã dọn dẹp phòng ngủ. Viêm Lương cuộn chăn xuống giường, mở tủ quần áo, rút ra một chiếc sơ mi nam mặc tạm rồi đi dép lê ra khỏi tới phòng khách, cô liền nhìn thấy Tưởng Úc Nam đang ở trong phòng bếp phía đối diện. Anh quay lưng về phía cô, bận rộn làm gì đó. Viêm Lương tiến lại gần mới phát hiện Tưởng Úc Nam đang chuẩn bị đồ ăn, bên cạnh anh là nồi canh bốc khói nghi ngút. Một tay anh cầm muôi múc canh, một tay kẹp điếu thuốc lá, bộ dạng trông rất thú Lương nảy ra ý nghịch ngợm, cô bỏ dép lê, rón rén tiến lại gần Tưởng Úc Nam. Khi cô đến sau lưng anh, anh vẫn chưa phát hiện ra. Cô giơ tay định hù dọa nhưng khi tay cô gần chạm vào thắt lưng anh, anh đột nhiên quay đầu, đối mặt với cô ở cự ly mặt Tưởng Úc Nam đầy vẻ cảnh giác. Sau khi nhìn rõ Viêm Lương, ánh mắt anh mới trở nên dịu dàng. Hai cánh tay Viêm Lương khẽ run trong không trung, nhưng trong giây lát, Tưởng Úc Nam kéo cô đến trước ngực anh.“Anh nấu món gì vậy?”.“Mỳ ống”.Viêm Lương nhớ lần trước anh cũng xào mỳ ống cho cô ăn. Cô nghi hoặc chọc chọc ngón tay vào ngực anh. “Không phải anh chỉ biết nấu mỗi món mỳ ống đấy chứ?”.Tưởng Úc Nam túm đầu ngón tay cô. “Đừng xem thường anh như vậy!”. Vừa nói anh vừa hắt cằm về phía bàn ăn ở đằng Lương quay đầu nhìn. Vừa rồi cô chỉ nghĩ tới chuyện trêu đùa anh nên không để ý đến chiếc bàn ăn. Trên bàn bày một đĩa salad, thịt hun khói, khoai tây rán vàng, trứng rán và xúc xích nóng hổi… Viêm Lương vẫn chưa hết ngỡ ngàng, Tưởng Úc Nam nhếch mép. “Anh là người đàn ông lý tưởng của thời đại mới, kiếm tiền giỏi, nấu ăn cừ, trên giường cũng rất tuyệt”.Viêm Lương không phản bác, bởi đối diện với một bàn đầy thức ăn, bụng cô đã bắt đầu sôi ùng ục. Về chuyện khả năng bếp núc của anh có đúng là tốt hơn kỹ thuật chăn gối hay không, cô không có thì giờ nghiên cứu. Tưởng Úc Nam vừa nói xong, Viêm Lương đã lao đến bàn ăn. “Em không làm phiền anh nữa, em nếm thử trước đây!”.Đáng tiếc chưa kịp động đũa, Viêm Lương đã bị Tưởng Úc Nam kéo lại. “Hình như em quên điều gì thì phải…”.“Gì cơ?”.“Nụ hôn buổi sáng”.Nói xong, anh lập tức cúi đầu nhưng Viêm Lương bịt miệng, lùi lại. “Em vẫn chưa đánh răng”.“Anh không bận tâm”.Tưởng Úc Nam dùng hành động để chứng minh lời nói của mình. Anh kéo từng ngón tay trên môi Viêm Lương, động tác thong thả, ung dung trong khi ánh mắt rất nóng mình lại sắp bị đánh bại, Viêm Lương càng cúi thấp. Cô tựa vào vai anh, sống chết cũng không ngẩng lên. “Không được, không được! Em phải đi đánh răng, rửa mặt…”.Đáp lại cô là tiếng tắt bếp ga. Sau đó, Viêm Lương cảm thấy cơ thể nhẹ Úc Nam bế thốc cô lên, để hai đùi cô kẹp chặt thắt lưng anh. Tư thế như con gấu túi làm Viêm Lương trừng mắt nhìn Tưởng Úc diện với ánh mắt hung dữ của cô, Tưởng Úc Nam vẫn thản nhiên như không có chuyện gì. Anh một tay ôm lưng Viêm Lương, tay kia kéo tay cô vòng qua cổ anh, để cô khỏi rơi xuống.“Tối qua vận động lâu như vậy, anh cũng cần tắm rửa, chúng ta cùng làm đi!”.“Em…”.“Phản kháng vô hiệu”.Nhưng… có người nào đánh răng trong hoàn cảnh như cô bây giờ? Viêm Lương đứng đánh răng trước bồn rửa mặt. Tưởng Úc Nam ôm cô từ phía sau, ngắm cô qua gương. Miệng cô đầy bọt kem đánh răng, trông rất khôi hài, đâu có gì hay ho mà anh nhìn chăm chú nhỉ?Viêm Lương quay đầu trừng mắt với Tưởng Úc Nam. Anh cúi xuống định hôn làm cô buộc phải quay lại, tập trung đánh đánh răng, rửa mặt kết thúc trong sự giám sát kỳ quái, Viêm Lương có cảm giác như được giải thoát. Cô quay người đẩy Tưởng Úc Nam. “Em xong rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi!”.Tưởng Úc Nam không trả lời, anh ôm eo Viêm Lương, bế cô ngồi lên bệ rửa vừa rời khỏi mặt đất, Viêm Lương liền chống hai tay lên vai anh, không cho anh áp sát. “Anh làm gì vậy?”.“Tối qua vẫn chưa đã”.Tưởng Úc Nam nói thẳng, không hề tỏ ra xấu hổ. Viêm Lương chỉ tay vào mũi anh, chuẩn bị lên tiếng phê bình “Anh…”.Nhưng mới thốt ra được một từ đã bị anh bịt miệng bằng một nụ hôn. Đến khi Tưởng Úc Nam hài lòng rời khỏi môi cô, cô thở hổn hển, nói “Anh đừng có…”.Lại bị anh hai, ba lượt như vậy, toàn thân Viêm Lương mềm nhũn. Cô nghĩ thầm, thôi thì để mặc anh muốn làm gì thì làm lẽ tiêu hao thời gian nhàn rỗi trong nụ hôn không có điểm dừng cũng là sự lựa chọn không tồi. Viêm Lương đưa tay ôm cổ Tưởng Úc Nam, định hôn lại anh. Nhưng anh đã rời khỏi bờ môi cô, lướt xuống nụ hôn không được đáp ứng, theo phản xạ, Viêm Lương nhắm mắt, liếm môi. Tưởng Úc Nam không để cô đợi lâu. Khi anh ngậm nụ hoa trên ngực cô, Viêm Lương nhanh chóng cảm thấy một cơn tê dại lan khắp cơ thể, khiến cô bất giác ngồi thẳng người. Tưởng Úc Nam ôm lưng cô, kéo lại gần, không để cô cách xa dù chỉ một centimét. Anh lại ngẩng đầu hôn lên môi cô, đầu gối tách hai đùi cô. Đây là động tác báo hiệu người thợ săn bắt đầu thưởng thức mùi vị thơm ngon của con mồi… Nhưng đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại chói tai vang Lương và Tưởng Úc Nam, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, phân vân không biết nên tiếp tục hay dừng cùng, Viêm Lương lắc đầu, đẩy người Tưởng Úc Nam rồi nhảy xuống vội vàng kéo áo sơ mi. “Em… em đi nghe điện thoại”. Nói xong, cô lập tức chạy ra Úc Nam vô thức giơ tay tóm lấy Viêm Lương nhưng chỉ chạm vào vạt áo cô rồi lại để tuột mất. Anh đứng yên một chỗ, nhìn cánh cửa phòng tắm mở toang, ánh mắt sẫm lại không biết do dục vọng dâng trào hay vì trầm tĩnh, lạnh Lương chạy về phòng ngủ lấy túi xách trên giá treo quần áo, lục tìm điện thoại và bắt máy. Thế nhưng cơ thể cô vẫn chìm trong khoái cảm, linh hồn còn ở trong phòng tắm. Đầu máy bên kia, bà Viêm gọi “Viêm Lương, Viêm Lương, cô đang nghe đấy chứ?” thì cô mới bừng tỉnh.“Con đang nghe đây ạ, mẹ nói đi!”. Cô vội trả lời.“Cô làm gì mà để tôi gọi mấy lần mới trả lời?”. Bà Viêm tỏ ra bực dọc. “Trưa hôm nay về nhà ăn cơm”.“Con không về”.Bà Viêm dường như sớm biết con gái sẽ từ chối, lập tức lên giọng dạy bảo “Cô sống ở ngoài gần nửa năm tôi đều không can thiệp. Tôi để cô tự do thích làm gì thì làm, nhưng lần này cô phải nghe lời tôi. Bố cô nằm viện cô cũng không đi thăm. Hôm nay ông ấy ra viện, cô về nhà ăn cơm đi! Ăn một bữa cơm có mất của cô cái gì đâu!”.Viêm Lương bất giác ngẩng đầu, đưa mắt về phía phòng tắm. Tưởng Úc Nam vẫn chưa ra khỏi đó, không biết do anh bị mất hứng hay có tâm tình gì khác. Viêm Lương không muốn dài dòng với mẹ. “Ăn cơm xong con sẽ đi ngay”.“Tùy cô”.Viêm Lương thở dài, cúp điện đứng dậy, đi về phía phòng tắm, không ngờ đụng phải Tưởng Úc Nam khi anh bước ra ngoài. Lúc này, Tưởng Úc Nam như được bao bọc bởi một lớp băng, hoàn toàn khác vẻ nhiệt tình trước đó. Bộ dạng của anh khiến Viêm Lương có cảm giác vô cùng xa phải, cho đến bây giờ, cô và anh chỉ có quan hệ xác thịt, cô thậm chí không biết nhiều về người đàn ông này.“Em phải về nhà một chuyến”. Giọng nói của Viêm Lương bất giác trở nên xa cách. “Quần áo của em đâu rồi?”.Tưởng Úc Nam không lên tiếng, ánh mắt anh dừng trên mặt cô vài giây, sau đó anh đi tới cửa ra vào, nhấc điện thoại treo tường. Viêm Lương ngồi bên giường nghe anh nói chuyện điện thoại, hình như anh bảo tiệm giặt ủi mang đồ tới nhà Úc Nam nhanh chóng cúp điện thoại, quay về bên Viêm Lương. Viêm Lương đứng dậy, cô nghĩ cô nên nói điều gì đó, chẳng hạn như câu an ủi khi khiến anh mất hứng giữa chừng, hoặc thể hiện thái độ tiếc nuối khi cô không thể ở lại thưởng thức bữa sáng thịnh soạn mà anh đã mất công chuẩn bị… Nhưng Tưởng Úc Nam đã mở miệng trước “Đưa chìa khóa nhà em cho anh”.Viêm Lương ngẩn người. “Gì cơ?”.“Chắc em không rảnh để dọn đồ, anh sẽ gọi người chuyển giúp em. Tối nay em về thẳng đây là được”.Lời nói của anh đơn giản nhưng cũng rất thẳng thắn, làm đối phương khó có thể từ chối. Viêm Lương cũng không định cự tuyệt, vì vậy khi Tưởng Úc Nam lục túi xách của cô tìm chìa khóa, cô chỉ im lặng, coi như đồng Lương há hốc miệng khi bắt gặp bộ dạng của Viêm Lương lúc cô về đến nhà. Nhị tiểu thư của Từ gia lần nào về nhà cũng mặt nặng mày nhẹ, không chút vui vẻ. Lần này cô mang theo nụ cười nhàn nhạt và gương mặt thanh thản. Dì Lương thấy vô cùng khó hiểu nhưng không dám hỏi gì. Trong khi đó, Viêm Lương vô cùng kinh ngạc khi thấy Từ Tử Thanh và Châu Trình cùng về nhà ăn bất giác nhìn Châu Trình bằng ánh mắt dò hỏi. “Hai người…”. Ngập ngừng một lúc, cô mới thốt ra lời “Hai người hòa giải rồi à? Bây giờ là bạn bè bình thường hay mối quan hệ tiến thêm một bước?”.Dường như những lời này không thể biểu đạt chính xác mối quan hệ lộn xộn của Từ Tử Thanh và Châu Trình. Châu Trình chỉ cười cười, dường như anh cũng không biết giải thích thế như vậy, tất cả mọi người mang theo nghi vấn vào bữa Tấn Phu ngồi sẵn ở bàn ăn, vẻ mặt không tốt lắm, ông tỏ thái độ quan tâm và dịu dàng hiếm có với Viêm Lương. Thấy Viêm Lương liên tục xem đồng hồ, ông lên tiếng giải thích “Đợi thêm lát nữa, còn một vị khách chưa tới”.Viêm Lương ngẩng đầu nhìn Từ Tấn Phu, ánh mắt ẩn giấu cảm giác khó hiểu. Từ Tử Thanh và Châu Trình ở phía đối diện cũng rất ngạc nhiên khi nghe từ “khách mời”.Lâu rồi Viêm Lương mới được bố đối xử bằng thái độ ôn hòa, nhất thời không biết nên mở miệng thế nào, may mà Từ Tử Thanh nhanh nhẹn hỏi “Bố, bố mời ai đến nhà mình ăn cơm thế?”.Từ Tử Thanh vừa hỏi xong, Từ Tấn Phu còn chưa kịp trả lời, bên ngoài đã vọng đến tiếng bước chân. Tiếp đó là một câu xin lỗi đầy vẻ khách sáo “Tôi xin lỗi đã đến muộn!”.Viêm Lương như bị ai đó đập mạnh vào đầu. Sững sờ mất ba giây mới có phản ứng, cô đảo mắt một vòng, bắt gặp nụ cười kín đáo của bà Viêm, ánh mắt hòa nhã, hiền từ của Từ Tấn Phu, tất nhiên không thể thiếu vẻ kinh ngạc của Từ Tử Thanh. Sau đó cô mới quay lại nơi vừa phát ra tiếng Chinh đi theo dì Lương tới bàn ăn. Anh gật đầu chào hỏi mọi người.

nửa hoan nửa ái