nông gia nhạc tiểu lão bản
Tác giả : Sài Mễ Du Diêm Edit : Jean's Blog( Phần trước do Nê, Yan Qing edit. Còn phần này do Jean edit nha ) Cảm ơn những bạn đã giành thời gian edit truyệ
Hương Thôn Tác Khúc Gia Chương 116 : Tự mình hiểu lấy tiểu thuyết nông thôn nhạc sĩ tác giả xoay tròn cây nấm tượng gỗ. Người đăng: longcuto . Ngày đăng: 09:17 13-10-2022
GNO - Do mưa bão đang diễn ra tại các tỉnh miền Trung nên kim quan Hòa thượng Thích Thông Niệm không đưa về chùa Linh Sơn - Hòn Chồng, tỉnh Phú Yên nhập bảo tháp như kế hoạch, thay vào đó, kim quan được cung thỉnh đến Đài hỏa táng Long Thọ, huyện Củ Chi trà-tỳ.
Ngày tham gia Dec 2007 Đang ở The origin of passion Trường An Cổ Ý chi Dư Quả Lão Tác giả: Tiểu Đoạn Chương 1: Trường An Duyệt Người dịch: Aficio Hân hạnh giới thiệu đến độc giả yêu kiếm hiệp một câu chuyện ẩn chứa nhiều điều cần suy ngẫm. Phần tiếp theo sẽ do
jelaskan pengertian sst dan sebutkan 5 contoh sst. NÔNG GIA NHẠC TIỂU LÃO BẢN 农家乐小老板 Tác giả Sài Mễ Du Diêm - 柴米油盐 Củi gạo dầu muối Thể loại Đam mỹ, chủng điền văn, hiện đại, sinh tử, cán bộ cao cấp, cường cường... Văn án Mình mượn tạm bên nhà - 26 tuổi, Trần An Tu xuất ngũ, 27 tuổi vừa gặp lại người đàn ông đó thì thất nghiệp. Trần An Tu quyết định mang theo con trai trở lại thôn quê và mở tiệm cơm, du lịch thôn dã, trồng trọt chăn nuôi, buôn bán rất náo nhiệt, cuộc sống rất vui vẻ. Nhưng người đàn ông đó thật sự được như cậu mong muốn sao? - Chín năm trước, trong lúc uống say, Trần An Tu trải qua một đêm hỗn loạn với nam nhân, cậu vẫn luôn nghĩ đó là bạn học của mình, sau đó bất ngờ có thai, cậu cũng tự mình an ủi mình giết người là phạm pháp. Nhưng nhiều năm sau cậu mới biết người trong phòng lúc ấy là chú út của bạn học. Suy nghĩ nữa ngày...là cậu ngủ cũng một ông chú. Muốn tìm ông chú kia báo thù sao? Nhưng nghe nói người kia là người có địa vị trong giới quân sự lẫn chính trị. Quên đi, trước tiên đem đứa nhỏ giấu đi đã... - Cho nên đây là một cố sự báo thù đến nỗi tiếp tục bị áp! Vài lời chia sẻ - Trước tiên, mình xin chân thành cám ơn bạn Nê đại vương đã mất rất nhiều công sức để biên tập truyện này, mình rất rất thích nó. Thật lòng cám ơn bạn rất nhiều - Đọc được tới chương 197 ở nhà bạn Nê thì thấy bạn ấy nói giã từ say goodbye. Jean cũng không hiểu rõ ý bạn ấy là ngưng luôn hay chỉ tạm thời vài tháng, nhưng vì mê truyện quá nên thôi làm tiếp cho đỡ ghiền. Nên mong mọi người có vào blog thì ủng hộ và đừng công kích mình chơi sang ngang nha. - Có thể mình edit truyện sẽ không được hay, mong mọi người góp ý và sửa chữa giúp. * Truyện edit khi chưa được sự cho phép của tác giả. Các bản QT hay bản edit của những nhà khác J ko có quyền quyền quyết định. Nhưng J ko muốn bản edit của mình bị chuyển sang ngôn tình. Vui lòng không chuyển ver trên bản edit này nhé. Cám ơn các bạn! Mục lục 🐴 262 - Một chương rất dài🐴 264 - Một nhà du lịch🐴 266 -🐴 268 - Thời gian trên đảo🐴 270 - Nối tiếp chương trước🐴 272 - Chỉnh người🐴 274 - Chuyện vụn vặt trong nhà🐴 276 - Gây dựng sự nghiệp chẳng dễ dàng gì🐴 278 - Hai nhóc béo phì gặp lại🐴 280 - Sở trường gây chuyện của Mạo Mạo béo Giải pass - Chương 286 -> 291 Giải pass ở chương 300 - Chương 312 -> 320 Giải pass ở chương 324 - Chương 361 -> 386 Giải pass ở đây
Tác giả Sài Mễ Du Diêm Thể loại niên thượng, sinh tử, chủng điền, hào môn. Edit HuynhJJ Cuộc sống xung quanh gia đình và họ hàng An Tu ở Lục Đảo Tấn Tấn và Mạo Mạo dần lớn lên rồi một ngày sẽ dần rời xa ba nhỏ các bé? MỤC LỤC 312 ¶312 ¶313 ¶314 ¶315 ¶316 317 ¶318 ¶319 ¶320 ¶321 ¶322 323 ¶324 ¶325 ¶326 ¶327 ¶328 329 ¶330 ¶331 ¶332 ¶333 ¶334 335 ¶336 ¶337 ¶338 ¶339 ¶340 341 ¶342 ¶343 ¶344 ¶345 ¶346 347 ¶348 ¶349 ¶350 ¶351 ¶352 353 ¶354 ¶355 ¶356 ¶357 ¶358 359 ¶360 ¶361 ¶362 ¶363 ¶364 365 ¶366 ¶367 ¶368 ¶369 ¶370 371 ¶372¶373¶374¶375
157 Quan hệ liên minh Qúy Quân Nghiêm ở lại Lục Đảo cũng sắp được một tháng, Tần Minh Tuấn thường hay đến thăm cậu ta, cho cậu ta ít tiền tiêu, nhưng cơ hội dùng cơm chung như ngày hôm nay thì không nhiều. Tần Minh Tuấn bận bịu nhiều việc, có lúc Qúy Quân Nghiêm cũng không biết anh bận thật hay cố ý lảng tránh cậu ta, nhưng hy vọng tìm người giúp đỡ thì ngày một phai nhạt. Continue reading → 156 Mùng hai tháng hai 1 Vào ngày mùng 2 tháng 2, ở Lục Đảo có rất nhiều tục lệ như cắt tóc, rang đậu và làm diện kỳ tử 2. Hơn tháng rồi chưa hớt tóc nên sáng dậy, Trần An Tu sờ tóc mình, cảm giác đúng là hơi dài thật, “Hôm nay tôi định dẫn Mạo Mạo đi cắt tóc, anh với Tấn Tấn có muốn đi cùng không?” Continue reading → 155 Trong tâm lý của những người thế hệ trước, chỉ cần vẫn chưa hết tháng Giêng thì tức là vẫn chưa hết Tết, thế nên ba mẹ Trần vẫn rất vui khi thấy họ trở về vào lúc này. “Mẹ, con đi gần hai tháng rồi, mẹ có nhớ con không?” Về đến cổng, Trần An Tu mở cốp sau xe ra, vừa khuân đồ vừa cười hì hì với mẹ y. Mẹ Trần chỉ một lòng với cháu trai, hết sờ Tấn Tấn rồi lại hôn Mạo Mạo, chẳng thèm để ý tới y, “Con có về cũng không cần về gấp đâu, cứ cho Tấn Tấn với Mạo Mạo về là được.” Continue reading → 154 Về nhà Lúc Lục Giang Viễn đi ra ngoài nghe điện thoại, cả nhà đang trêu Mạo Mạo, nguyên nhân chính là bởi quả quýt mà bé được cho ở nhà họ Lý ngày hôm qua vẫn chưa được bỏ đi, mà bé cũng chẳng cho ai, Lâm Trường Ninh và Chương Thời Niên đều ra mặt cả mà cũng không hề có chút tác dụng nào, Trần An Tu tự nhận mặt dày, “Nhìn đây.” Y cảm thấy mình mà đã ra trận thì chắc chắn sẽ thành công thôi, “Mạo Mạo ngoan, con cho ba xem quả quýt trong tay con nhé, ba chỉ nhìn một cái thôi, rồi ba sẽ trả lại cho con.” Ai ngờ Mạo Mạo không chịu nể mặt, trở mình một cái trong lòng Chương Thời Niên, hai bàn tay ôm khư khư trong lòng như thể sợ người khác cướp mất vậy. Continue reading → 153 Nhìn thử xem nào “Em định cứ ngồi xổm ở đây mãi tới khi nào?” Đã mười phút trôi qua rồi mà Trần An Tu vẫn cứ ngẩn người ngồi xổm cạnh cửa, Chương Thời Niên nhịn mãi không được liền qua vỗ đầu y. Trần An Tu ôm chân Chương Thời Niên, kéo hắn cùng ngồi xuống tấm thảm trên mặt đất, “Thế giới quan 1 của tôi bị sụp mất rồi.” Thì ra từ trước tới giờ, sự lạnh nhạt của cậu út đối với chú Lục tất cả đều chỉ là giả thôi sao? Continue reading → 152 Lục Giang Viễn say rượu Tần Minh Tuấn cao ráo chân dài nên bước chân xuống núi cũng dài hơn. Để bắt kịp với hắn, Qúy Quân Nghiêm đã phải tăng tốc độ, người phía trước có thể đã nhận ra nên thả chậm bước chân lại. “Anh, anh ở Lục Đảo có biết ai tên là Trần An Tu không?” Tiếng Qúy Quân Nghiêm nói ra bị gió thổi ù ù bạt đi mất, nhưng Tần Minh Tuấn vẫn nghe được nội dung. Continue reading → 151 Thế có giúp hay không Chỉ cần Qúy Quân Nghiêm vẫn còn trong nước, tin tức của cậu ta cũng không khó tra. Còn về việc cậu ta muốn tới Lục Đảo để tìm ai, dường như cũng không khó đoán, năm đó cấp trên chèn ép nhà họ Tần rất chặt, không những chỉ có nhà họ Tần mà ngay cả mấy nhà dựa hơi ăn bám thuận gió ngoi lên cũng đều bị loại bỏ hoàn toàn. Cho nên đến bây giờ, muốn tìm được một người quyền cao chức trọng, thủ đoạn phi thường từ trong đám bạn cũ của nhà họ Tần, có thể giúp Tần Dữ Khê trở về gần như không có khả năng. Kể cả mấy nhà miễn cưỡng tránh được kiếp đó, hai mươi năm đã trôi qua, còn tình cảm gì để mà nhớ đến nữa, mà Tần Minh Tuấn thì lại khác hẳn, bất kể nói sao, hắn cũng là cháu ngoại của Tần Dữ Khê, quan hệ huyết thống khó mà cắt đứt theo thời gian được. Cho nên Qúy Quân Nghiêm đã tìm tới đó. Continue reading → 150 Có khả năng phát triển Hạng mục nghiên cứu khoa học do Lâm Trường Ninh thực hiện ở sở nghiên cứu hải dương quốc gia đã đạt được không ít thành quả trong hai năm qua, lần này y tới Bắc Kinh là để tham gia một buổi thuyết trình thành quả khoa học kỹ thuật do bộ ngoại giao tổ chức và đại hội khen thưởng khoa học kỹ thuật sau đó. Đáng nhẽ y định để người khác đi, nhưng thầy y – ông Lộ Tăng Minh đã gọi điện đến bảo y tới Bắc Kinh gặp mặt luôn, nên y đành phải gạt tất cả mọi chuyện sang một bên, mang theo tám thành viên khác cùng tổ tới. “Ba, giáo sư đại học của ba ạ? Nhiều tuổi lắm đúng không?” Trần An Tu thuận lợi đón được Lâm Trường Ninh ở cổng khách sạn, lúc này hai người đang ngồi xe về. “Thầy của ba năm nay hơn tám mươi rồi.” Thành tựu của ông Lộ trong phương diện di truyền học đã giúp y được hưởng tiếng tăm trong lĩnh vực sinh vật học quốc tế, năm đó y có thể thuận lợi ra nước ngoài, một phần cũng là nhờ ông cụ giới thiệu mạnh. Đối với thầy, y tôn trọng và cảm kích từ tận đáy lòng. Nếu không được thầy bảo vệ thì đã chẳng có Lâm Trường Ninh bây giờ, “Năm đó thư giới thiệu ba đi Mỹ học nghiên cứu sinh chính là do thầy Lộ viết.” “Thầy Lộ sống lâu thật đấy, ba, thế ba định đi gặp thầy khi nào?” “Ba định ngày kia đi, bây giờ ông cụ lớn tuổi rồi nên cũng ít gặp khách lạ hơn.” Xe thuận lợi lái vào khu nhà, “Điều kiện nơi này tốt thật đấy.” Những nơi như thế này ở Bắc Kinh, trong khu nhà còn có dòng suối, hồ nước và những bãi cỏ xanh mướt, “Đúng rồi, ba nhớ con từng kể là con ở với cha mẹ của Chương Thời Niên cơ mà?” Với thân phận của hai ông bà cụ, dường như không thể nào lại ở nơi như thế này. Vừa gặp mặt chỉ mải nói chuyện nên Trần An Tu quên mất vụ này, “Ba, bây giờ con đang ở với chú Lục.” “Cái gì?” Lâm Trường Ninh thầm giật mình, quay đầu nhìn con trai, Tráng Tráng nói vậy là sao. Quẹo một cái, căn phòng ở ngay trước mắt, Trần An Tu tạm thời dừng xe lại ven đường, “Chính là bên nhà họ Qúy đang có nhiều người quá, con thấy ầm ĩ nên dời đến chỗ chú Lục ở mấy hôm, đúng lúc ba tới. Ba, nếu ba không thích thì…” Qủa thực Lâm Trường Ninh không hề muốn bước vào nơi có Lục Giang Viễn, huống chi lại còn là nơi riêng tư như thế, nhưng y lại không muốn làm khó con, “Không sao, đi thôi, ba chỉ muốn tới thăm Tấn Tấn và Mạo Mạo thôi.” Với quan hệ bây giờ của y và Lục Giang Viễn, hắn cũng không thể làm gì y, lần nói chuyện trong điện thoại kia, họ đã nói hết tất cả rồi. Tấn Tấn đang luyện đàn với giáo viên mới trong phòng, còn Lục Giang Viễn đang trêu Mạo Mạo, nghe thấy ngoài sân có tiếng xe vang lên, hắn liền ôm bé con đẩy cửa đi ra, nói một câu, “Về rồi à?” Lâm Trường Ninh ngẩng đầu, Lục Giang Viễn đang ôm bé con đứng đợi bên cạnh hai gốc cây kim quất cực to đặt ở cửa, nghe câu này của hắn, y bỗng có cảm giác, dường như hai bọn họ chưa từng xa cách, chỉ là y xa nhà một chuyến, đi rất lâu, nhưng bây giờ y đã trở về. Nhưng ảo giác cuối cùng vẫn chỉ là ảo giác, thực tế là họ đã xa nhau ba mươi năm trời, mỗi sáng sớm rửa mặt, nếp nhăn nơi khóe mắt vẫn nhắc nhở y rằng, tuổi thanh xuân tươi đẹp ấy đã qua rất lâu rồi. Mạo Mạo đã tới Bắc Kinh được hơn tháng, không biết có phải bé vẫn nhớ rõ Lâm Trường Ninh hay không, nhưng khi Lâm Trường Ninh gọi bé, bé vẫn giang rộng hai cánh tay con con, đồng thời há miệng ra, “A…” Nhìn hành động vươn tay đòi bế, Lâm Trường Ninh hiểu, nhưng còn há miệng là có ý gì, “Thằng bé đói bụng sao?” Lục Giang Viễn giải thích, “Không phải, nó cho em xem cái răng mới mọc của nó đó.” Thì ra là kể từ sau khi Mạo Mạo mọc được chiếc răng con, ai cũng coi như chuyện lạ, nay thì nói, Mạo Mạo, để chú xem răng cái nào, mai lại bảo, Mạo Mạo, để bác xem cái răng nha, xem xong còn khen bé một phen, cứ như thế, mấy ngày tiếp theo, Mạo Mạo cũng coi chuyện mọc răng rất đáng để khoe, nên bây giờ cứ hễ gặp ai, bé lại há miệng ra như thể sợ người ta không biết, tuy cái răng kia chỉ mới to hơn hạt gạo kê một chút, không đến gần thì khó mà thấy rõ được. Lâm Trường Ninh cười phì, khẽ nắm lấy cằm bé nhìn, miệng không quên khen ngợi, “Mạo Mạo giỏi ghê, đã mọc răng rồi cơ đấy.” Nói cứ như thể đây là công của Mạo Mạo vậy. Mạo Mạo vốn đã kiêu ngạo, được khen như thế, bé càng sung sướng hơn nên tiến đến gần mặt Lâm Trường Ninh dụi một trận, may là bé con cũng sạch sẽ, không có nước mũi, nhưng lúc dụi chắc chắn không thể thiếu được nước miếng chà lên, có điều được cháu trai yêu thương, Lâm Trường Ninh vui còn chẳng kịp, nào để ý chi. Lục Giang Viễn chủ động nói, “Vào nhà ngồi đi, đi xe lâu như thế chắc cũng mệt rồi.” “Đúng đấy ba, hai người vào nhà ngồi trước đi, con lấy mấy thứ trong cốp xe ra đã.” Túi cậu út cầm trong tay, chẳng biết đựng cái gì mà nặng thế. Nghe Lục Giang Viễn nói, Lâm Trường Ninh im lặng gật đầu, rồi quay lại nói với Trần An Tu, “Đấy là bánh mật mẹ con bảo ba mang tới, bảo là Tết con không ở nhà nên để phần lại đấy.” “Mẹ con đúng thật là, siêu thị nào mà chẳng bán.” Tuy nói thế, nhưng động tác của y lại khác hẳn, y vội vàng mở túi xách ra, bên trong còn bọc một lớp ny lon, xếp chừng mười một chiếc bánh mật tròn dày bên trong. Chắc do đã từng được để trong tủ lạnh nên cứng như đá vậy, có nhiều chỗ còn bị nứt ra nữa, “Năm nay mẹ con làm nhiều thật đấy. Chú Lục, trưa nay chúng ta ăn bánh mật đi, cháu sẽ cho chú nếm thử bánh mật mẹ cháu tự làm.” “Được, để chú bảo chị Chu.” Điều hòa vẫn chưa tắt, trong nhà ấm hơn bên ngoài rất nhiều. Sau khi vào nhà, Lâm Trường Ninh đã cởi khăn quàng cổ xuống, vì ôm Mạo Mạo nên khó cởi áo khoác, Lục Giang Viễn chìa tay ra nói, “Để tôi giúp em.” “Không cần.” Lâm Trường Ninh né người ra, tay Lục Giang Viễn sượt qua gáy y, Lâm Trường Ninh lại lùi một bước, nói, “Anh ôm Mạo Mạo đi, để tôi tự cởi.” Lâm Trường Ninh dứt Mạo Mạo ra cho hắn bé, nhưng Mạo Mạo không chịu, chắc do bé cảm thấy người này giống ba nên rất thân thiết, giờ Lâm Trường Ninh muốn buông bé ra, bé liền ôm thật chặt không buông. Lâm Trường Ninh cũng rất thương bé con, vừa thấy thế, y nào còn có thể buông tay được. Lục Giang Viễn kề sát vào y, bảo, “Dù tôi muốn làm gì thì cũng có bọn trẻ ở đây, rốt cuộc em còn lo lắng gì nữa?” Lâm Trường Ninh nhướn mắt lên nhìn hắn, nhỏ giọng nói, “Dù Tráng Tráng nhận anh, cũng không có nghĩa là quan hệ giữa chúng ta vì thế mà thay đổi, Lục Giang Viễn, đừng nói những câu mờ ám nữa.” “Em định cứ đứng đây dây dưa mãi đến khi Tráng Tráng đi vào sao?” Lâm Trường Ninh thản nhiên đáp, “Lục Giang Viễn, mấy năm không gặp, trình độ mặt dày của anh đã tăng rồi đấy.” Lúc vừa gặp lại ở Lục Đảo, nhìn thái độ Lục Giang Viễn rõ ràng đã bỏ qua, sao gần đây hắn lại có ý muốn dây dưa? Bình thường hở ra cái là gọi điện cho y thì thôi, bây giờ còn nói những câu khiến người ta hiểu lầm. Lục Giang Viễn cúi đầu nhìn y, “Chúng ta đã xa nhau ba mươi năm, Trường Ninh, có chút thay đổi không phải là chuyện rất bình thường sao?” Ngoài phòng Trần An Tu đã lấy hết đồ từ trong cốp sau ra, đang tay xách nách mang đi vào, Lâm Trường Ninh không muốn đứng mãi ở đây với Lục Giang Viễn để tránh hiểu lầm, cho nên khi Lục Giang Viễn đưa tay muốn giúp tiếp, y liền phối hợp nhấc tay lên. Chị bảo mẫu ôm chăn đệm đã được giặt sạch sẽ đi từ trên tầng xuống, hôm nay chị thu dọn căn phòng liền kề với phòng ngủ chính, đang định mang ra ngoài phơi nắng, mà khi chị nhìn thấy mặt Lâm Trường Ninh, tay chị trượt một cái, chiếc chậu rơi xuống thảm vang lên cái bịch’, sao lại là người này, cách ba mươi năm, chị lại gặp lại người này. “Chị Chu, sao vậy.” Lục Giang Viễn hỏi, chị Chu đã từng làm việc nhiều năm ở nhà họ Lục, sau đó thì do nhà chị có việc nên đã nghỉ, khi hắn dọn đến đây, cần tìm người giúp việc, trùng hợp gặp được chị, giờ chị cô đơn một mình, tuổi cũng đã lớn nên hắn liền giữ người lại. “Tôi không sao thưa ngài, chỉ trượt tay thôi.” Trước đây bà quen gọi Lục Giang Viễn là cậu ba, mấy năm nay mới dần đổi cách xưng hô, bà nhặt chiếc chậu lên, nhìn lại Lâm Trường Ninh rồi hỏi, “Thưa ngài, trưa hôm nay có khách sao? Để tôi ra siêu thị mua thêm thức ăn.” “Ừ, mua thêm nhiều vào.” “Buổi chiều tôi còn có việc.” Vốn chỉ muốn chơi với Tấn Tấn và Mạo Mạo một lúc, nhưng nơi đây là nhà Lục Giang Viễn, y không muốn ở lại lâu. “Đã tới rồi, chẳng lẽ ngay cả bữa cơm em cũng không định ăn sao? Vừa rồi Tấn Tấn còn hỏi chừng nào thì em tới đấy, thằng bé bảo đã lâu không gặp em.” Con cháu là điểm yếu của y, vừa nói đến đây, Lâm Trường Ninh căn bản không từ chối nổi, hơn nữa buổi chiều có việc chẳng qua là y mượn cớ, chiều hôm nay mọi người đã sắp xếp lịch trình tự do hoạt động, ngày mai thì mấy nghiên cứu sinh sẽ đi bố trí hội trường. Lục Giang Viễn quá rõ tính y, thấy y im lặng là hiểu y đã đồng ý nên bảo người đi chuẩn bị, còn hắn thì dẫn Lâm Trường Ninh vào phòng khách ngồi. Lâm Trường Ninh chẳng có điều gì để nói với hắn, nhưng do có Mạo Mạo ở giữa tác dụng nên bầu không khí vẫn ổn. Thời gian cho Tấn Tấn luyện đàn là sáng hai tiếng, chiều hai tiếng nên buổi trưa, giáo viên dạy đàn của cậu bé cũng ở đây dùng cơm, có điều người thanh niên này cũng không nói nhiều, ngoại trừ ăn cơm, cậu ta chỉ thỉnh thoảng nhỏ giọng nói chuyện mấy câu với Tấn Tấn. Đây là học sinh được quỹ học bổng Hồng Viễn do Lục Giang Viễn xây dựng lên giúp đỡ nên cậu ta rất kính trọng với hắn, mặc dù bây giờ đã công thành danh toại, không ít người mời biểu diễn, nhưng khi Lục Giang Viễn bảo cậu ta dạy cho cháu hắn, cậu ta đã dừng mọi hoạt động lại để tới. Hơn nữa, người này rất có chừng mực, biết ý biết tứ, nhưng thỉnh thoảng cậu ta cũng hoài nghi quan hệ giữa Trần An Tu và Lục Giang Viễn. Cậu ta từng đoán hai người này có lẽ là người tình của nhau, dù sao Lục Giang Viễn vẫn chưa kết hôn, bên ngoài vẫn có lời đồn với giới tính của ông ta, nhưng cậu thấy cách nói chuyện giữa hai người này không giống, tuy thân thiết nhưng không quá mức, nói là người tình chi bằng nói là cha con hoặc chú cháu thì hợp hơn. Nhưng theo cậu ta biết, Lục Giang Viễn không hề có một đứa con trai hay cháu trai nào như thế này, hôm nay nhìn người mới tới, hình như cậu ta đã hiểu ra điều gì đó, nhìn ánh mắt của Lục tiên sinh kia, vấn đề đã sáng tỏ rồi. Nếu không phải trước mặt con cháu, Lâm Trường Ninh thực sự rất muốn ném đũa, Lục Giang Viễn rốt cuộc muốn làm gì? Hành động trắng trợn như thế, hắn tưởng người cả cái bàn này đều mù chắc? Thực ra đối với vấn đề này, Trần An Tu cũng muốn hỏi, là con trai của hai người, dĩ nhiên y hy vọng hai người có thể về với nhau, lúc già còn có người làm bạn, nhưng đứng trên lập trường công bằng, y càng muốn tôn trọng sự lựa chọn riêng của họ, dù sao xa cách bao năm, cuộc sống đều đã thay đổi cả, cứ gò bó họ lại với nhau cũng không hợp. Nhưng nhìn cảnh này, chú Lục đang cố ý đây, rốt cuộc y có nên giúp một tay không nhỉ? “Giờ nhớ tới anh rồi à?” Giọng Chương Thời Niên không nhẹ cũng không nặng. Trần An Tu nằm trên giường, vừa gọi điện vừa đưa tay đỡ Mạo Mạo đang nằm trên lưng y, “Mới có mấy ngày không gặp thôi mà, Chương tiên sinh, không phải anh giận thật rồi đấy chớ?” Chương Thời Niên định không dễ dàng bỏ qua lần này, nhưng khi di động báo rằng nó nhận được một tin nhắn EMS, bên trong không có bất kỳ cái gì khác ngoài một tấm hình, trong hình một trên một dưới đặt chồng lên nhau hai gương mặt tươi như hoa nở, chỉ có duy nhất một sự khác biệt là, khuôn mặt bên trên thì ngây thơ hồn nhiên, còn cái bên dưới thì nịnh nọt nhăn nhở. Trần An Tu cẩn thận nghe ngóng nhưng vẫn không thấy bên kia có tiếng động gì, mềm không được thì y đổi sang rắn, “Này, lần này cũng không thể đổ hết lỗi cho tôi được? Anh thì không có chút trách nhiệm nào chắc?” Gợi tới chuyện cũ đau lòng của Chương Thời Niên, y cảm thấy có lỗi nên mới nghĩ hết cách để an ủi hắn, nào ngờ hắn đè ép bắt y im ím trong phòng hai ngày trời, suýt thì làm’ tới nỗi hỏng cả người, có mà điên y mới không chạy. “Quân Nghiêm đi rồi, em định khi nào thì về? Bây giờ em đang ở đâu, để anh tới đón. Nếu em không muốn ở lại nhà, chúng ta có thể dọn ra bên ngoài.” “Tôi muốn ở lại đây thêm hai hôm, chờ đến khi chúng ta về lại Lục Đảo, có lẽ sẽ khá lâu không thể đến đây.” Dù sao cuộc sống sau này y sẽ chủ yếu sống ở Lục Đảo thôi. Chương Thời Niên lấy lùi làm tiến, “Vậy tối ra ngoài cùng ăn cơm, được chứ?” “Cậu út đang ở đây, có lẽ tôi không đi được đâu.” “Em cũng đã nói sẽ tôn trọng sự lựa chọn của họ, thế tại sao không để họ ở cùng nhau xem sao?” Để Lục Giang Viễn bận rộn một lúc cũng không tệ, “Còn về chuyện của họ, chúng ta cũng có thể bàn cụ thể hơn lúc ăn cơm.” Trần An Tu cái tay mò tới của Mạo Mạo, do dự một lúc rồi đáp, “Thôi được.” Chỉ mong y đi rồi, cậu út và chú Lục đừng đánh nhau thôi. Hai người trao đổi xong xuôi, Chương Thời Niên đặt điện thoại xuống, lúc này A Joe mới dám tiến lên báo cáo, “Vừa rồi tư lệnh Qúy cho người đến báo, đã có tin của Qúy Quân Nghiêm, cậu ta đã bắt xe tới Lục Đảo.” “Lục Đảo? Nó tới Lục Đảo làm gì?” Chẳng lẽ định đi tìm Tần Minh Tuấn? Không cần phải nói tới việc Tần Minh Tuấn không có năng lực để Tần Dữ Khê trở về, chỉ cần xét vị trí hiện giờ, chẳng lẽ hắn thực sự ngốc đến mức định nhúng tay vào chuyện này chắc? Nhà họ Tần sụp đổ đã là sự thực, cho dù có thêm một Tần Minh Tuấn cũng không thể thay đổi được điều gì. Hết chương 150 >< Nê mọi người không cần gửi request nữa đâu, mình chỉ đóng cửa ít ngày ngoài những lúc post chương mới để thử cảm giác thôi mà. 149 Bố chồng – con rể là thiên địch Nghe Lục Giang Viễn ngang nhiên đáp thế, Chương Thời Niên đã phải nghẹn họng, hắn biết điều mà người này đang nói là thật nên không thể phản bác được. Mấy ngày gần đây, vì Qúy Quân Nghiêm đến nên bầu không khí trong nhà không được tốt cho lắm. Có một số việc bọn trẻ cũng không dám tỏ thái độ nên đều chọn cách tránh né. Có lẽ anh cả anh hai cũng thấy có lỗi với hắn và mẹ vì việc này nên mấy lần về nhà đều ngại ngùng xấu hổ, tới mau về cũng mau, ngoại trừ mùng một mùng hai ra, hai anh ấy cũng không ở lại nhà lâu. Thật khó cho An Tu phải kiên trì chịu đựng bực bội trong cái không khí nặng nề ấy, huống chi còn có Qúy Quân Nghiêm chen ngang nữa, “Vậy làm phiền chú chăm sóc cho họ, mấy hôm nữa tôi sẽ tới đón.” Lúc này An Tu dọn ra ngoài cho yên tĩnh cũng tốt. Continue reading → 148 Chân tướng năm ấy Trần An Tu rất muốn đồng ý ngay, được trốn hai ngày cho thoải mái đầu óc. Lý do chẳng phải vì riêng gì Qúy Quân Nghiêm đâu, cậu ta đúng là một đứa trẻ xấu xa thật, nhưng còn chưa đáng để y phải lãng phí nhiều sức lực đến thế, cái chính là do hơn một tháng qua từ khi đến Bắc Kinh, y đã trải qua rất nhiều sự việc, y chỉ muốn bình tĩnh lại để ổn định tâm lý thôi, có điều chắc chắn không phải là bây giờ, bởi trong lòng y vẫn còn một khúc mắc. Thế nên, y muốn đi tìm Chương Thời Niên để hỏi cho ra lẽ, nghe thử xem hắn sẽ nói thế nào. Thêm nữa, y chưa đánh tiếng mà đã đột nhiên chuyển khỏi nhà họ Qúy, cũng khó ăn nói với hai ông bà cụ. Continue reading →
Chuyên mục Nông gia nhạc tiểu lão bản
197 Thực ra Trần An Tu đi vào lúc này cũng không tính là sớm, bởi vì trước đó Lục Giang Viễn đã ăn không ít đòn. Ông cụ là một người thích thể diện, cho dù có giận tới đâu cũng không thể cho người ngoài biết mà đồn đại được. Lục Giang Viễn cũng kiên cường, mày cũng không thèm nhăn. Cho nên lúc vừa vào, Trần An Tu còn tưởng chuyện mới chỉ bắt đầu, còn thấy may vì Mạo Mạo tỉnh lại đúng lúc nên họ mới kịp qua đây, có điều y nhanh chóng nhận ra trên mu bàn tay của cậu út y có một vết đỏ au to cỡ một ngón tay và đang bắt đầu sưng lên. Continue reading → 196 Lục Đảo bước vào tháng chín, mùa mưa đã qua, thời tiết tuy không phải ngày ngày đều sáng sủa nhưng cũng không còn mưa sườn sượt như tháng tám, chỉ cần tiết trời tàm tạm là sáng nào Trần An Tu cũng dậy mở toang tất cả cửa sổ trong nhà, gió núi mát mẻ ùa vào, rèm cửa sổ tung bay lên, sách vở trên bàn lật ào ào, mấy món đồ chơi bằng bông của Mạo Mạo đặt trên kháng đều bị thổi bay rơi lung tung xuống đất. Continue reading → 195 Trần An Tu không ngờ Chương Thời Niên lại hỏi vậy, lúc y dẫn chú tư đến nhà, cổng đang bị khóa, y tưởng trong nhà không có ai nên lúc nói chuyện cũng không chú ý lắm. Nếu Chương Thời Niên cứ một mực ở bên trong, việc nghe thấy cũng là chuyện rất bình thường. “Anh nhớ là em từng nói rằng em chủ động xin xuất ngũ.” Continue reading → 194 Nhịp điệu đoàn viên Lục Giang Viễn và Lâm Trường Ninh trở về, đương nhiên là Trần An Tu rất vui, thế nhưng y bắt đầu đau đầu vì chuyện phân chia phòng ngủ. Nhân dịp cả nhà đang uống trà tán gẫu ở chỗ hai ông bà cụ Qúy, y bàn với Chương Thời Niên rằng, “Nên phân một phòng hay hai phòng cho ba với chú Lục?” Y vẫn đang băn khoăn. Continue reading → 193 Vệ Lâm càng ngồi trong phòng làm việc càng thấy không ổn, sao lại có linh cảm không tốt thế này nhỉ? Tài liệu trên bàn càng xem càng không vào, hắn cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên giá định đi sang phòng làm việc của Qúy Quân Hằng. Thư ký ngoài cửa thấy hắn ra ngoài liền đứng dậy chào, “Vệ tổng….” Vệ Lâm ngắt luôn nửa câu sau, “Tôi sang phòng Qúy phó tổng, có việc gì thì cô cứ vào trong đó tìm tôi.” Thư ký đã quen với việc này, cô biết hai người này là bạn từ nhỏ, từng đi du học cùng nhau, cùng gây dựng công ty, tình cảm cũng chẳng thua kém anh em ruột là bao. Continue reading → 192 Cứ đơn giản thế đã làm hòa Quan hệ của Trần An Tu và Chương Thời Niên cũng không dịu bớt vì xa nhau một thời gian mà ngược lại càng có xu thế nghiêm trọng hơn. Hiện tại hai người ngoại trừ sống cùng dưới một mái nhà ra thì không còn điểm chung nào, họ cực ít khi nhìn vào mắt nhau, đây có lẽ là lần chiến tranh lạnh dài nhất sau khi hai người xác định quan hệ, trước đây cũng từng có cãi vã linh tinh, nhưng cơ bản là đều giải quyết trong ngày, còn như bây giờ, nửa tháng đã qua rồi mà vẫn chưa êm ấm. Continue reading → 191 Sao lại cẩu huyết’ thế được Chương Thời Niên giới thiệu với mọi người cô gái kia tên là Lý Diệu Nhã, đến từ Hồng Kông, còn đâu cũng không nói thêm gì nữa. Trần An Tu đoán đại khái người này chính là Nhị tiểu thư của nhà họ Lý mà Vệ Lâm nhắc tới trong điện thoại. Lúc cô đến cùng với Chương Thời Niên đã là nửa buổi chiều rồi, thế nên tối nay đương nhiên cô ấy sẽ trọ lại đây. Continue reading → 190 Mâu thuẫn không phải vấn đề chính Trần An Tu đã ngâm mình trong nước một lúc lâu, về đến nhà cũng chưa kịp nghỉ ngơi, buổi tối hai người lại vận động kịch liệt một trận trong bếp, trong lúc làm tình Chương Thời Niên lại chẳng dịu dàng chút nào, một ngày trôi qua như thế, Trần An Tu cho dù có khỏe đến đâu cũng khó mà tiêu hóa nổi, thế nên đến tầm rạng sáng, y đã bị sốt. Hôm nay, Chương Thời Niên khó yên lòng nên cả đêm cũng không ngủ ngon, khi người trong lòng có chút là lạ, hắn đã phát hiện rất nhanh. Hắn bật đèn bàn trên tủ đầu giường lên, mặt Trần An Tu rất đỏ, sờ lên nóng bỏng cả tay. Hắn xuống giường tìm được thuốc hạ sốt ở chỗ tủ TV nhà chính, rồi lại vào bếp rót ra một cốc nước sôi, “An Tu, tỉnh tỉnh nào, An Tu….” Continue reading → 189 Chương Thời Niên rút ngón tay đã ướt đẫm ra, ôm ngang người Trần An Tu lên đặt trên bàn bếp, đôi bờ mông y treo lơ lửng, tạp dề bị đẩy lên cao, lộ ra lối vào bên dưới đang hơi he hé. Hắn kéo quần ngủ xuống, thứ nóng rực cứng thẳng kia ma sát nhè nhẹ vào vùng ướt át kia. Hắn nhìn vào đôi mắt mê ly thoáng tức giận của Trần An Tu, thong thả vững vàng đẩy nó vào trong. Vách trong đã bị ngón tay khuấy đảo nên rất nhạy cảm, rồi giờ bị bộ phận thô cứng nhất trên người Chương Thời Niên nhồi vào từng phân một làm tình dục trong cơ thể y tăng vọt thay thế cho sự xấu hổ và giận dữ trước đó của y, nhất thời khiến người y mềm nhũn, toàn bộ giãy dụa đều mềm yếu hẳn. Continue reading → 188 Khi đã có dòng lưu thông, nước đọng trong làng cũng rút rất nhanh. Những người vốn dĩ trốn trong nhà thấy mực nước rút dần đều bưng chậu, cầm chổi, quét nước trong nhà và trong sân ra ngoài, có thấy cá bị mắc kẹt họ cũng không còn lòng dạ nào mà bắt nữa. Có điều khi Chương Thời Niên và Trần An Tu nắm tay nhau đi trên đường vẫn nhận được không ít ánh mắt hiếu kỳ, nhất là cả người Trần An Tu còn ướt như chuột lột, vừa đi vừa có nước nhỏ giọt, trông rất chật vật. Continue reading →
nông gia nhạc tiểu lão bản